Trong lồng giam, tiếng gầm thét tức giận của Ngân Nguyệt chớp mắt đã hóa thành tiếng rên rỉ đau đớn. Kèm theo đó là tiếng ăn mòn "xì xì" rợn tóc gáy và tiếng xương cốt kêu "răng rắc" vì không chịu nổi áp lực.
"Ngân Nguyệt!"
Đồng tử Lãnh Nhược Tuyết đột ngột co rút lại như mũi kim. Đây tuyệt đối không phải linh năng thuộc tính ám thông thường, bên trong nó ẩn chứa một ý chí tàn độc muốn nuốt chửng sự sống, vấy bẩn vạn vật! Băng tinh dưới chân cô ầm ầm vỡ nát, tàn ảnh nhạt dần rồi biến mất ngay tại chỗ.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô thoắt cái xuất hiện như bóng ma bên cạnh chiếc kén đen đang ngọ nguậy kịch liệt. Đám máu bẩn bao bọc Ngân Nguyệt dường như cảm ứng được, bề mặt chiếc lồng chợt lồi lên, kéo dài ra, trong chớp mắt đã ngưng tụ thành một ngọn trường mâu đỏ rực dài mấy mét. Đầu mâu nhỏ giọt chất lỏng đen kịt sền sệt, xé gió mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, đâm thẳng vào yết hầu trắng ngần của cô từ một góc độ cực kỳ hiểm hóc!




